Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi X - Diệp Phàm (Cuộc chiến gia tộc)

Là con cháu giàu có lớn nhất thành phố Cảng, hắn ta hiểu rất rõ đạo lý lo trước tính sau. Ngộ nhỡ gia tộc cắt đứt nguồn thu nhập của mình thì mấy sản nghiệp riêng này còn có thể đảm bảo cho hắn ta sống an nhàn cả đời!

Tại quán bar Huy Hoàng, ở một bàn trong góc có hai người đàn ông cùng với hai cô gái tiếp rượu vô cùng xinh đẹp.  

 

 

Hai người đàn ông này chính là Diệp Phàm và Thượng Quan Diên Vũ, chỉ có điều hai người không hề uống rượu.  

 

Hai cô gái xinh đẹp kia cũng không thực sự là tiếp viên mà chính là hai vệ sĩ riêng của hắn ta.  

 

Cuộc gặp gỡ giữa Thượng Quan Diên Vũ và Diệp Phàm phải được tiến hành bí mật, nếu như bị nhà họ Thượng Quan biết được, Thượng Quan Diên Vũ chắc chắn sẽ xong đời.  

 

Phải biết rằng dòng họ Kato của Tịch Quốc bây giờ đang ở thành phố Cảng, mà Diệp Phàm thì đã giết chết con trai ruột của Yuichi Kato.  

 

Chỉ khi ở trên địa bàn của mình, anh mới cảm thấy yên tâm hơn một chút, đến cả cuộc trò chuyện hiện giờ anh cũng không thấy an toàn.  

 

Thượng Quan Diên Vũ đội một chiếc mũ: “Cậu Diệp…”  

 

“Đừng nói vậy, cứ gọi thẳng tên tôi đi, hai chữ “cậu Diệp” này vừa lạc hậu vừa nặng nề lắm, nghe rất chối tai!”  

 

Thượng Quan Diên Vũ cười khổ, mọi người thì chỉ mong sao được người khác gọi mình là cậu này cô kia, thế mà người này thì hay rồi, lại còn nghe rất chối tai.  

 

“Vậy, tôi gọi anh là anh Phàm nhé!”, Thượng Quan Diên Vũ nói.  

 

“Tùy anh, nói đi, có chuyện gì?”  

 

Thượng Quan Diên Vũ không nói thẳng luôn vào chuyện mà lấy ra một tấm bản đồ giản lược đặt lên trước mặt Diệp Phàm.   

 

“Đây là địa bàn của người Tịch Quốc tại thành phố Cảng, trưa hôm nay tôi mới liên lạc với họ, lần này họ phái đến chín người, người mạnh nhất tên là Kato Kameda, là một Ninja cấp Giáp, tương đương với một tiểu tông sư mới bước vào hóa kình của chúng ta”.  

 

“Hóa kình?”  

 

Giọng nói của Diệp Phàm lập tức trở nên nghiêm túc, hiện giờ anh cũng mới chỉ luyện đến bát đạo ám kình, hóa kình, phải cần cửu đạo ám kình mới có thể phá được.  

 

Hơn nữa, vết thương của anh vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nếu như phát huy toàn bộ sức mạnh của bát đạo ám kình thì tổn hại mà anh gặp phải sẽ vô cùng lớn, nếu bất cẩn chắc chắn sẽ gây ra phản phệ.  

 

“Có nhất thiết phải phái cao thủ mạnh như vậy đến không?”, Diệp Phàm vô cùng ngạc nhiên hỏi, tiểu tông sư hóa kình là đã có thể mở võ đường để nhận học trò rồi, tất cả những người Tịch Quốc mà anh giết lần trước, người có năng lực mạnh nhất cũng chỉ là một tam đạo ám kình.  

 

“Đương nhiên là cần rồi!”  

 

Thượng Quan Diên Vũ gật đầu: “Lần này, không chỉ gây rắc rối cho anh, còn một điểm nữa là có một lô thuốc gen-I mà họ muốn xuất ra căn cứ tại nước ngoài”.  

 

“Hơn nữa…”  

 

Anh nghiêm giọng nói: “Bên trong là bản đồ gen và tranh ảnh tư liệu về gen của năm ngàn người Hoa Hạ”.  

 

“Khốn nạn!”  

 

Diệp Phàm vô cùng tức giận, lũ người này muốn đưa bản đồ gen ra ngoài, một khi nghiên cứu này có kết quả, sử dụng vũ khí gen đặc biệt có thể sẽ làm cho người Hoa Hạ diệt vong.  

 

“Người nhà Thượng Quan mấy người là súc sinh à, mấy người nên diệt tộc đi…”, ánh mắt của Diệp Phàm phát ra sát khí.  

 

Cả người Thượng Quan Diên Vũ cũng chấn động theo, hai cô gái ngồi bên cũng vô cùng hoảng sợ, hai tay đặt trên đùi, trong tay còn cầm theo một khẩu súng lục nhỏ.  

 

“Không cần lo lắng, anh Phàm sẽ không giết tôi đâu”, Thượng Quan Diên Vũ lau mồ hôi lạnh trên trán nói.  

 

“Anh Phàm, nếu như tôi nói số bản đồ gen của người Hoa Hạ này, hôm nay tôi mới phát hiện ra, anh có tin tôi không?”  

 

“Tin, tại sao lại không tin?”, Diệp Phàm đột nhiên cười nói.  

 

Ánh mắt này làm cho Thượng Quan Diên Vũ trở nên lo lắng, lại giải thích thêm lần nữa: “Trước đây tôi từng nghĩ mình đã chạm đến cốt lõi của sự việc, nhưng mà không phải là như vậy, đến cả phòng thí nghiệm của bọn họ tại thành phố Cảng là ở đâu tôi cũng không biết”.  

 

“Chỉ có điều, tôi nghĩ có lẽ sẽ nhanh thôi, giờ chú hai đã không còn nữa, nếu như đào tạo những người khác để tiếp quản sẽ phải tiêu tốn một số tiền quá lớn, tuy rằng tôi có phạm sai lầm nhưng cũng chỉ là làm chết một vài người Tịch Quốc mà thôi”.  

eyJpdiI6InZxK1h0bmF1eU5KMFFEOEpGRnhxNlE9PSIsInZhbHVlIjoiZk5CMG05TzFLcE5IZTVWMkRKMDBrZXd3dE5nSktVMjFIWFRKRlhrcGg0QU9BdmZFcW1MdDR6NXJrTFpueldqWSIsIm1hYyI6IjNhNzBiZjFhNDA0N2JmOTk2MWRkYzA0NWU0MTk3M2JiZjFjMzI2ZmEyZmM3MDkzYjJlYjA0NWU4NjlhNTI3MDIifQ==
eyJpdiI6InUydTJycUJmRWhMWHFqNjJpWGc1WVE9PSIsInZhbHVlIjoiWHRUaHgwVFhuTjBlODBOYzJjNDJMS3FkZFNBd01WemRmamNaOEUrZFR1WWhadWRreU90b3dMbnBRMjk1VkMxM0tuWEhMR2txeDEzRTNZaDJPQmRxQzNFZGkzSm5na281elNPeHBZTFJ0YmRIYUVocmhIRGNJbFNpb2dwN3BTd25cL2ZwTUtyeisrMWl6Sk5UOCtEVUtzRzVMNEJSRnVHcWZSejJzK2RQNzRRVT0iLCJtYWMiOiJkNjEyZjk3NDlmYjM4MDI1ZWIwMzY3YmMxYjZhMTgyYWExZjU0ZmIxNmE0YTJhMzEyNzE3MWNmODgzN2RiMDcwIn0=

Ads
';
Advertisement