Lam Tuyết Giang không lên tiếng nói gì, dù sao cũng đã sớm quen với tính cách vui giận thất thường của anh.
Ăn cơm xong, cô cầm tất cả bát đũa đi rửa sạch, lau tay sạch sẽ rồi đi ra từ trong bếp.
Trước tiên là cầm cái túi đeo trên ghế sa lon lên, tiện tay lấy điện thoại di động bên trong ra, nhấn nút menu hai lần, phát hiện màn hình vẫn đen sì không có gì khác thường.
Nhíu mày một cái, lúc đang chuẩn bị nhấn sang nút nguồn để kiểm tra
xem có chuyện gì xảy ra, thì một bóng đen che phủ xuống, chẳng biết Hoàng Tử Bình đã đứng ở sau lưng cô lúc nào, thản nhiên nói một câu, "Chắc là hết pin rồi."
"Hả, có thể là vậy..." Lam Tuyết Giang không khỏi gật đầu một cái. "Có mang theo sạc điện thoại không?" Hoàng Tử Bình lại hỏi. "Không có." Lam Tuyết Giang lục tìm bên trong túi, sau đó lắc đầu,
"Chắc là để quên ở phòng làm việc rồi.”
Hai tay Hoàng Tử Bình đều đang xỏ vào trong túi quần, liếc nhìn cô hỏi, "Cô có chuyện gì quan trọng sao?"
"Cũng không có gì.." Lam Tuyết Giang lắc đầu một cái lần nữa.
Buổi tối cô đến bệnh viện thăm bà ngoại, hơn nữa cũng đã nói với bạn thân Trương Nhất Hàm một tiếng là sẽ không về.
"Không có việc gì thì lên trên lầu tắm đi."
"Oh."
Lam Tuyết Giang còn đang muốn lướt xem điện thoại di động, lại bị anh kéo tay đi lên trên tầng.
Chia ra tắm rửa, Lam Tuyết Giang nằm thẳng ở trên giường, chờ tiếng bước chân của anh vang lên, ngay sau đó chăn bên cạnh bị vén lên, nệm lún xuống một mảng, rồi lại tắt đèn, trong nháy mắt căn phòng bị bao phủ bởi bóng tối.
Không quá hai giây, cô đã bị Hoàng Tử Bình vươn tay kéo qua chỗ anh.
"Đừng động mà!"
Hơi giãy giụa một chút, trên đỉnh đầu lập tức truyền đến một tiếng quát nhẹ.
Lam Tuyết Giang không thể làm gì khác hơn là không dám lộn xộn, anh giống như là một đứa trẻ ôm con búp bê vậy, giữ chặt lấy hai tay hai chân, sau đó nói một câu, "Ngủ đi!"
Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, bên tai là tiếng tim đập vững vàng của anh, rất nhanh thì buồn ngủ.
Không biết là bắt đầu từ lúc nào, khi ở bên cạnh anh lại có thể ngủ yên bình như vậy.
Theo sắp xếp của Hoàng Tử Bình, thời gian bà ngoại xuất viện sẽ kéo dài thêm một ngày.
Sáng sớm thứ bảy, chiếc xe Land Rover màu trắng dừng trước cửa khoa điều trị nội trú, lúc Lam Tuyết Giang đỡ bà cụ đi ra, cửa xe phía sau đã được mở ra, cô để ý thấy trên ghế ngồi của xe còn có thêm hai cái đệm.
Lần trước khi lên từ quê, bà ngoại ngủ không được thoải mái cho lắm.
Chi tiết nhỏ như vậy, mà anh cũng để ý đến...
Lái xe từ thành phố Hạ Long về quê cần một khoảng thời gian rất dài, gần như là phải đến buổi chiều mới có thể tới nơi.
Lam Tuyết Giang bồi bà ngoại ngồi ở phía sau nói chuyện cho đỡ buồn, thỉnh thoảng nhìn về phía trước, trong gương xe ô tô, có thể nhìn thấy vẻ chuyên chú trong đôi mắt sâu thẳm kia của anh, ánh sáng mặt trời phản chiếu trong đó, lại càng thêm sâu thằm hơn.
Thời gian ngồi xe rất dài, thể lực của bà cụ lại không tốt, rất nhanh đã ngủ thiếp đi.
Land Rover dừng lại sát vào ven đường, đưa ánh mắt nhìn sang, Lam Tuyết Giang hiểu ý đẩy cửa xe ra đi lên phía trước ngồi.
Buổi trưa dừng lại tại điểm dừng chân để ăn trưa, sau đó lại đi xe khoảng một tiếng đồng hồ nữa, cuối cùng cũng về đến quê.
Bởi vì có quay về đây một lần trong kỳ nghỉ dài, cho nên cũng không có nhiều bụi bặm lắm, quét dọn qua loa một chút là người có thể vào ở, bà ngoại dự định lần này về sẽ ở lâu dài, cho nên phải thu dọn rất nhiều hành lý, cũng mất không ít thời gian.
Lúc Lam Tuyết Giang thu dọn xong đi ra ngoài, chỉ thấy mỗi bà ngoại đang ngồi trên cái ghế gỗ đào trong phòng khách nhỏ.
Cô liếc nhìn về phía phòng bếp và phòng ngủ ở phía đối diện, chỉ thấy
một cái áo khoác màu đen vắt lên cuối giường, hình như chiếc xe Land Rover cũng không còn ở ngoài sân, cô thắc mắc hỏi, "Ủa, bà ngoại, Hoàng Tử Bình đâu rồi ạ?"
"Đèn ở phòng khách bị hỏng, Tử Bình nói lái xe lên trấn trên mua bóng đèn về thay!" Bà ngoại cười híp mắt.
"Ồ, vậy sao!" Lam Tuyết Giang gật đầu.
Nghĩ đến việc trước kia anh đã từng sửa khóa, cho nên cũng không có nghĩ nhiều.
Lam Tuyết Giang rót cho bà ngoại một ly nước nóng, sau đó đi vào phòng ngủ ở phía đối diện, cầm âu phục vắt ở cuối giường lên, giơ cao vẩy vẩy, sợ để lâu sẽ tạo ra nếp nhăn.
"Lach cach!"
Có thể là do dùng sức hơi mạnh, điện thoại di động từ trong túi tiền rớt ra ngoài.
Lam Tuyết Giang vội vàng khom người, điện thoại di động mới vừa nhặt lên lại đột nhiên rung rung, làm cô sợ hết hồn, không cẩn thận chạm vào vòng tròn nhỏ màu xanh lục trên màn hình.
Cuộc gọi được kết nối, bên trong vang lên giọng nói của một người đàn ông: "Này, Tử Bình!"
Lam Tuyết Giang cũng không xa lạ gì, liếc nhìn màn hình của điện thoại di động, quả nhiên là Trần Ngọc Sơn gọi tới.
Không đợi cô lên tiếng, bên kia đã nói tiếp, "Tôi nói này, anh vậy là không được đâu, mấy anh em đã đặt chỗ ở làng du lịch xong xuôi rồi, anh nói cho leo cây là lập tức cho leo cây đấy hả? Còn chạy đến cái chỗ nông thôn kia nữa, đúng thật là không nhìn ra anh lại có thể lực kém như vậy. Thân hình nhỏ bé kia của cô Lam kia, cũng đủ để anh giày vò mấy hiệp!"
"Nhưng mà phải nói lần nữa, trước kia có nhiều người phụ nữ như vậy cũng không thể gợi lên hứng thú của anh, tôi thiếu chút nữa cho là anh thích đàn ông đấy! Bác sĩ cũng khám không ít lần, nhưng không nghĩ tới cuối cùng anh chỉ cứng lên được với cô ấy..."
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất